Nữ y về thời loạn admin 06/05/2022 Nữ y về thời phiến loạn Tên gốc: chiếu thẳng qua loạn chũm y người vợ Thể loại: Xuyên không, cổ đại, điền văn Tác giả: Triệu Dân Edit: Yunchan Độ dài: 111 chương. @locloconline đọc các cuốn sách của người Afga viết nói về cuộc sống phụ nữ dưới thời Taliban thấy kinh khủng thật. locloconline. 21 ngày trước. 1. 0. @247az thua rồi. Mỹ đã rút đi thì k còn gì tác động giới lãnh đạo Taliban đc nữa trừ phi chính họ thay đổi não trạng Truyện Nữ Y Về Thời Loạn thuộc thể loại: Truyện Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Cổ Đại full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Triệu Dân. Đọc truyện ngay tại Truyenff.org ⭐ VAOPHIMHAY - PHIM Chiến Tranh Thời Thiếu Nữ - The Midnight Maiden War (2022) [VIETSUB] : Tôi là một trường đại học, người đến Tokyo từ quê hương của mình. Tôi sống một mình và không có bạn bè hay bạn gái. Cuộc sống đại học của tôi thật nhàm chán và anh ấy không có Nông Nữ Hỉ Lâm Môn, Chương 124, một trăm hai mươi bốn chương tu chỉnh ruộng lúa (hạ) hơn nữa rất nhanh liền đáp thành. Chờ các nàng về đến nhà làm cơm thời gian, đầu gỗ phòng ở đô đáp thành vài gian, đã có đứa nhỏ cùng lão nhân chuyển đi vào. Thế nhưng Bản thân chiếc váy ngủ đơn giản nhưng đa năng, gợi cảm pha chút nổi loạn - là những giá trị mà thời trang thế giới tôn thờ và là xu thế của tương lai. Những năm 1990, phụ nữ yêu thích món đồ này bởi chúng dễ mặc và dễ biến đổi. Ban ngày, họ mặc chúng dưới evDzE. Vân Đan Khê là một nghiên cứu sinh vừa mới tốt nghiệp của đại học Trung y, trong một lần tình cờ nàng xuyên về cổ đại, linh hồn nhập vào tiểu cô nương Vân Đan Khê trùng họ trùng tên. Phụ mẫu của cô nương này đều đã mất, cả đại ca và đại tẩu cũng nối tiếp nhau nhắm mắt xuôi tay, chỉ để lại hai đứa cháu còn nhỏ dại. Họa vô đơn chí lại bị Chu gia đính hôn từ thuở nhỏ hồi hôn, đả kích nối tiếp đả kích tiểu cô nương liền không chịu nổi mà đổ bệnh, đến khi tỉnh lại thì linh hồn cũng đã thay đổi một Đan Khê từ hiện đại mà xuyên tới nơi đây. Một thời đại binh đao loạn mã, khắp thôn xóm đều là thổ phỉ hoành hành, nàng phải đối mặt với cuộc sống khó khăn, với thân phận nữ nhi yếu đuối thời phong kiến, với tương lai của hai đứa cháu ngây thơ cần được bao bọc chăm sóc… May thay, nàng vẫn còn có thể vượt qua khoảng thời gian khó khăn bằng những tri thức y học, trở thành nữ đại phu của thôn Thanh rồi, một biến cố bất ngờ xảy ra, nàng buộc phải lên núi theo một đám người kỳ lạ để chữa trị cho huynh đệ của họ, những người tự xưng là quân Phá Lỗ. Người ta nói rằng, trong thời buổi rối ren này, tướng quân là thứ không đáng giá nhất, mười mấy năm qua triều đình hỗn loạn nội chiến, khắp nơi thiên tai hạn hán, đâu đâu cũng có lưu dân, đạo tặc cũng nổi lên bốn phía. Vì làm an lòng dân, trấn an nhân tâm, chỉ cần ai không tạo phản dũng cảm đứng lên diệt thổ phỉ, liền phong cho họ làm tướng quân, nhưng có lợi ích gì đâu khi triều đình chẳng phát binh lương... Quân Phá Lỗ chính là một đoàn quân như vậy và tướng quân của họ là Trần đầu tiên Trần Tín gặp Đan Khê, chàng mới biết cái gì gọi là “nhất kiến chung tình”. Ngày ấy, bóng lưng nhỏ bé nhưng kiên cường, nghiêm nghị đi vào đôi mắt chàng, khuôn mặt thanh tú đầy chuyên chú khiến người ta mê say đến kỳ lạ. Chàng đã gặp qua nhiều cô nương tiểu thư xinh đẹp hơn nàng rất nhiều, nhưng chẳng ai lại khiến tim chàng đập nhanh đến vậy... Thật lạ thứ hai Trần Tín gặp Đan Khê, là khi nàng dõng dạc đuổi đi hôn phu cũ, làm cho hắn mất mặt co giò bỏ chạy trong tiếng cười nhạo của thôn dân xung quanh. Lúc đó Trần Tín chỉ cảm thấy không hổ là cô nương mình để ý, quá oai phong, lẫm thứ ba Trần Tín gặp Đan Khê, là khi nàng chặn đoàn ngựa đang xông tới, mong chàng mang quân cứu thôn Thanh Khê khỏi đám thổ phỉ. Ngày hôm ấy, chàng và nàng ngồi chung một con ngựa, lỡ làm “hủy hoại sự trong sạch” của Vân cô nương, thế nên tướng quân nhà ta liền nắm bắt cơ hội nhờ bà mối cầu mĩ nhân đâu phải cứ muốn là ôm về nhà, Vân cô nương không thích chàng tướng quân mặt lạnh ngố ngố khờ khờ ấy. Nhưng không thích cũng không sao, Trần tướng quân vốn mặt dày, chút khó khăn ấy có tính là gì. Đan Khê biết chữ, giỏi y thuật, vậy chắc nàng thích tài tử xuất khẩu thành thơ. Thế chàng liền học chữ rồi viết thư tình tặng nàng, nàng ngại tính cách giữa chàng và nàng không hợp, vậy chàng sẽ thay đổi, sẽ không hay tức giận, sẽ không ấu trĩ, sẽ lắng nghe nàng sau bao nhiêu trắc trở chông gai, sau bao lần trở thành trò cười trước mặt nàng vì đám đệ đệ bày kế lấy lòng tẩu tử tương lai, Trần tướng quân rốt cuộc cũng lấy được Vân cô nương làm thê tử. Chúc mừng Trần tướng quân, cuối cùng cũng tu thành chánh quả rồi ^^.“Nữ y về thời loạn” là một bộ điền văn, tình tiết không quá gây cấn hay hồi hộp, nhưng có ưu điểm là giọng văn hài hước, nhẹ nhàng, tuy bối cảnh là thời loạn nhưng vẫn giữ được sự lạc quan, yêu đời hay hướng về tương lai trong tính cách của từng nhân vật. Nếu các bạn muốn tìm một bộ truyện có không khí thoải mái, vui tươi để thư giãn sau những lúc căng thẳng thì đây sẽ là bộ truyện thích hợp dành cho đoạn“Đạo lý một củ cải, một cái hố”“Văn Đan Khê gật gật đầu, tiếp theo thử nói "Sao chàng lại nói bọn họ ngốc? Bên người có nhiều mỹ nhân vờn quanh như vậy chẳng lẽ không tốt? Bọn họ thích người nào liền có thể chọn người ấy.”Trần Tín bĩu môi, nghiêm trang nói "Còn không ngốc a, tục ngữ nói, một củ cải một cái hố, đạo lý này ngay cả một lão nông làm ruộng cũng biết, vậy mà bọn họ lại không hiểu. Suốt ngày cầm củ cải mềm khắp nơi đào hố. Cuối cùng củ cải hỏng, hố cũng đào không sâu, còn chẳng bằng dồn sức tìm một cái hố thích hợp, rồi ra sức mà đào, vừa thoải mái vừa đỡ phiền toái".Văn Đan Khê không khỏi nghẹn họng nhìn trân trối, sau một lúc lâu không nói gì.”-“Gửi thư nhà”“Thấm thoắt đã qua hơn nửa tháng, phía Tần Châu và Bá Châu vẫn chưa truyền tin về. Văn Đan Khê bắt đầu đứng ngồi không yên. Tần Nguyên vội vã phái người tới cửa khuyên giải trấn an, chỉ nói rằng sẽ có tin tức nhanh thôi. Vì không để Tần Nguyên phải nhọc lòng, Văn Đan Khê đành phải vờ trấn định. Tới đầu tháng mười một, rốt cuộc Trần Tín cũng gửi thư Đan Khê kích động nhận lấy thư, hấp tấp mở ra thư chỉ có một bài thơGió bắc vù vù chăn lạnh ngắt, củ cải hàng đêm cứng tới nào chiến thắng quay trở lại, nhất định quật sâu một nghìn mắt Văn Đan Khê phức tạp, mặt nóng lên, nàng thấp giọng rủa xả một tiếng “Tên hư hỏng này!” Truyền tin ngàn dặm mà hắn chỉ viết mấy câu tầm ôm bức thư trước ngực, cúi đầu cười một mình hồi lâu, sau đó bắt đầu nhấc bút hồi âm. Càng nghĩ càng chẳng biết viết thế nhiên, óc lóe lên, cô vung bút viếtThu đi đông tới đà nửa tháng, một ngày không gặp ngỡ ba hố trống vắng cô đơn lạnh, hàng đêm chờ đợi củ cải tới viết thư không ngàn chữ, thì hố chỉ cho quật một lầnViết xong, nàng càng đọc càng thấy mùi ngốc bay phấp phới. Nàng phát hiện dây thần kinh của mình càng ngày càng lệch pha, có lẽ là gần mực gần đen, gần đèn thì sáng đây mà.”____________“ ” Trích dẫn trong truyệnReview by Lăng_Tuyết Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105***Vào một sớm mai tháng tư tiết trời ôn hoàn, trong không khí bảng lảng hương thơm thoang thoảng. Văn Đan Khê rời giường rửa mặt xong xuôi rồi sửa soạn vào bếp làm bữa chưa quen việc nên cô phải chà cái dao đánh lửa tận mấy lần mới nhóm được củi. Văn Đan Khê không nén nổi nụ cười tự giễu, ngồi bên chồng rơm củi nhóm lửa mà nghĩ tới chuyện xảy ra với mình nửa tháng qua Cô vốn là một nghiên cứu sinh của đại học Trung y mới được nhận vào bệnh viện, đang chuẩn bị hăm hở dựng nên sự nghiệp vĩ đại, muốn tích lũy kinh nghiệm để mở phòng khám của riêng mình. Ai ngờ đâu chỉ vì một cơn cảm cúm mà cô lại bị lôi đến nơi này, trở thành một Văn Đan Khê trùng họ trùng tên. Nhưng cha mẹ của Văn Đan Khê ở đây đều mất cả, chẳng lâu sau anh trai và chị dâu cũng nối tiếp nhau nhắm mắt xuôi tay về Tây Thiên, chỉ để lại một cháu trai sáu tuổi, cháu gái năm tuổi và cô sống nương tựa vào nhau. Thế còn chưa đủ, họa vô đơn chí thế nào Văn Đan Khê lại bị Chu gia đính hôn từ thuở nhỏ hồi hôn. Thế là Văn Đan Khê không vượt qua nổi đả kích liên tiếp nên đổ bệnh nặng, khi tỉnh lại thì đã đổi sang linh hồn của Văn Đan Khê hiện Đan Khê nhìn bữa sáng đã gần chín tới thì định tắt lửa rồi đi gọi hai đứa nhóc dậy ăn sáng. Nhưng cô vừa đứng lên thì bỗng nghe thấy trong sân có người múc nước rửa mặt, chứng tỏ hai đứa trẻ Tuyết Tùng và Tuyết Trinh đã thức dậy rồi. Văn Đan Khê không dằn được tiếng cảm thán, quả nhiên con nhà nghèo đã biết lo từ rất sớm.“Cô cô ơi.” Tuyết Tùng chạy lót tót vào bếp nhắm thẳng về phía cô, phơi ra gương mặt cười toe toét đáng Đang Khê cười nói “Trên bếp có nước nóng, cháu múc một gáo mang ra cho muội muội rửa mặt với nhé.”Hai đứa trẻ tự rửa sạch tay chân mặt mày, rồi ngồi thật ngay ngắn vào bàn, chờ Văn Đan Khê lên, sau đó ba cô cháu im lặng ăn xong bữa sáng. Văn Đan Khê mới đặt đũa xuống thì bỗng nghe thấy có người gõ Tùng hiểu chuyện bèn nói ngay “Cô cô đi đi, chắc là có người đến khám bệnh đấy ạ.”Thế là Văn Đan Khê vội vàng ra mở cửa. Bàn tới chuyện này, Văn Đan Khê quả là phải cảm thán với sự trùng hợp lạ lùng họ Văn và nhà cô ở hiện đại tương đối giống nhau ở chỗ hai nhà đều làm nghề y mấy đời. Ông nội của Văn Đan Khê thời này là một đại phu có tiếng ở quê hương, sau đó vì nạn cướp mà phải dời nhà tới Dịch Châu. Cha Văn tới tuổi trung niên mới có được mụn con gái như Văn Đan Khê nên yêu thương hết mực, lúc hành y thường nắm tay dạy Văn Đan Khê học chữ, nhân tiện còn dạy cho cô biết ít y thuật. Nhờ đó, lúc cô vượt thời gian tới đây chẳng gặp trở ngại gì với nghề nghiệp của thân thể này, các hương thân quanh đây cũng chẳng thấy có gì bất các bạn đón đọc Nữ Y Về Thời Loạn của tác giả Triệu Dân. Vào một sớm mai tháng tư tiết trời ôn hoàn, trong không khí bảng lảng hương thơm thoang thoảng. Văn Đan Khê rời giường rửa mặt xong xuôi rồi sửa soạn vào bếp làm bữa sáng. Vì chưa quen việc nên cô phải chà cái dao đánh lửa tận mấy lần mới nhóm được củi. Văn Đan Khê không nén nổi nụ cười tự giễu, ngồi bên chồng rơm củi nhóm lửa mà nghĩ tới chuyện xảy ra với mình nửa tháng qua Cô vốn là một nghiên cứu sinh của đại học Trung y mới được nhận vào bệnh viện, đang chuẩn bị hăm hở dựng nên sự nghiệp vĩ đại, muốn tích lũy kinh nghiệm để mở phòng khám của riêng mình. Ai ngờ đâu chỉ vì một cơn cảm cúm mà cô lại bị lôi đến nơi này, trở thành một Văn Đan Khê trùng họ trùng tên. Nhưng cha mẹ của Văn Đan Khê ở đây đều mất cả, chẳng lâu sau anh trai và chị dâu cũng nối tiếp nhau nhắm mắt xuôi tay về Tây Thiên, chỉ để lại một cháu trai sáu tuổi, cháu gái năm tuổi và cô sống nương tựa vào nhau. Thế còn chưa đủ, họa vô đơn chí thế nào Văn Đan Khê lại bị Chu gia đính hôn từ thuở nhỏ hồi hôn. Thế là Văn Đan Khê không vượt qua nổi đả kích liên tiếp nên đổ bệnh nặng, khi tỉnh lại thì đã đổi sang linh hồn của Văn Đan Khê hiện là không ngờ đến, cũng tại thế giới cô gặp phải một tên thủ lĩnh thổ phỉ nhưng đần chỗ chê Trần Tín. Thế nhân đều cho hắn là sói, cô là dê, nhưng ai ngờ đâu, cô mới là con sói đội lốt cừu. Đây là câu chuyện về một nữ phúc hắc đấu trí với một tên ngốc xít. Ngọt ngào, chân thực và hài hước đến đáng yêu. Mời các bạn cùng theo dõi! Edit YunchanNhững người xông tới phần lớn là tướng lĩnh và thân binh trong quân tới tham dự tiệc cưới của Mặt Thẹo. Tất cả đều là dân độc thân, tên nào tên nấy đều đói khát như sói thiếu thịt, hôm nay nhìn thấy cảnh tượng này thì sao không kích động cho được! Cả đám xô xô đẩy đẩy chen lên trước, rướn cái cổ dài ngó hau hau. Lúc này lòng Điền Tuệ Anh đã chết lạnh, hai tay cô ta ôm chặt ngực, co lại thành một đống, lạnh giờ Triệu Lục Tử chợt nhận ra, hắn kêu lên với vẻ mặt ngạc nhiên “Trời ơi, đây, đây không phải là Điền tiểu thư sao?”Hắn không kêu còn đỡ, kêu rồi lại kéo theo một loạt tiếng xôn xao nhốn nháo.“Ồn cái gì hả, tránh ra hết cho ta!” Phía sau đám đông bất ngờ vang lên một tiếng quát như người lật đật cúi đầu rụt cổ, lũ lượt dạt sang hai bên. Trần Quý Hùng nhắm mắt lại, giận tới run cả người, tay ông run run cởi áo bào của mình khoác lên người Điền Tuệ Anh, Điền Tuệ Anh luống cuống tay chân níu lấy áo bào che kín người lại, rồi bưng mặt chạy vào Nguyên cũng đi tới đúng lúc, vẻ mặt y xấu hổ, vẫy tay dặn dò nha đầu bên cạnh “Đi, trông chừng Điền cô nương cho kỹ.”Nha đầu kia lên tiếng rồi chạy nhanh ngoài rối thành một nùi, Trần Tín trong phòng thì vẫn ngủ say như chết. Trần Quý Hùng đẩy cửa ra, nhìn y phục ngổn ngang trên đất rồi lại nhìn sang Trần Tín, lòng đã hiểu xảy ra chuyện gì. Ông khép cửa lại, thất thểu về phòng, Trần Lục tử theo sau với cái mặt đưa đám, tay này dìu Trần Quý Hùng, tay kia thì cho mình một tát “Lão gia, ngài đánh tiểu nhân đi, đều tại tiểu nhân không có đầu óc.”Tuy Trần Quý Hùng phẫn nộ tới cùng cực, nhưng trong lòng vẫn rất sáng suốt, ông thở dài yếu ớt nói “Thôi, không trách ngươi, nó đã có lòng riêng thì sớm muộn gì cũng có việc này, ngươi đi đi.” Dứt lời, ông rút cánh tay ra, loạng choạng đi vào phòng, rồi đánh ầm một tiếng lên cửa. Những người bên ngoài cũng tản hết Xuân Thảo kể lại chuyện đã xảy ra cho Văn Đan Khê nghe sinh động như thật. Văn Đan Khê cũng không nén nổi kinh ngạc, ý định ban đầu của cô là cho người tới bắt gian, để mọi người thấy rõ bộ mặt xấu xa của người này, đồng thời cho Trần Quý Hùng thất vọng hoàn toàn với Điền Tuệ Anh, sau đó cô sẽ đường hoàng xử lý người này mà chẳng cần e dè gì nữa. Ai ngờ lại phát sinh một màn hài kịch như thế, đây quả là vượt quá dự liệu của cô. Nhưng mà, như vậy… hình như càng hả giận tới khi chuyện này lắng xuống thì đã qua canh hai. Trần Tín uống say bí tỉ, ngủ như chết nên không tài nào di chuyển được. Văn Đan Khê bèn phái người có thể tin cậy được trông chừng hắn, mình cũng yên tâm đi ngủ. Có gì đợi ngày mai sẽ Đan Khê hiếm khi ngủ ngon như đêm nay, hôm sau lúc tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao. Trần Tín đã thức dậy từ sớm, hắn thông qua lời kể của Trần Lục tử và Xuân Phương, nên đã biết chân tướng mọi Tín nghiến răng, phát ra tiếng ken két nguy hiểm, tối qua hắn mơ mơ màng màng như đang nằm mộng, chỉ biết có một nữ nhân không phải Văn Đan Khê muốn leo lên giường hắn, đầu óc hắn căn bản chẳng nghĩ gì, chỉ tiện tay vứt ra ngoài. Đâu ngờ sẽ tạo thành hậu quả nghiêm trọng như vậy.“Phu nhân thế nào rồi? Ta đi xem nàng.” Trần Tín chẳng màng rửa mặt chải đầu, nhấc chân toan Lục tử vội kéo lại, nói với vẻ mặt đau khổ “Tướng quân, thuộc hạ nghe Xuân Thảo nói phu nhân còn chưa dậy, ngài nên đi gặp lão thái gia thì hơn, ông ấy nhìn… không tốt lắm.” Trần Tín căng thẳng trong lòng, việc này xảy ra thì người khó chịu nhất là nghĩa phụ. Hắn bèn cất bước đi thật nhanh tới trước cửa phòng nghĩa phụ, gấp gáp gõ cửa. Không ai trả lời, Trần Tín nóng lòng, lại ra sức gõ thêm cái nữa, lúc này mới nghe bên trong vọng ra một giọng uể oải “Nhóc Tín, vào đi.”Trần Tín thấp thỏm đẩy cửa vào phòng, hắn vừa giương mắt nhìn thì đã thấy nghĩa phụ đang khoác áo ngồi dựa vào giường, sắc mặt xám tro, mới đó đã như già đi vài tuổi. Trần Tín đau lòng, hắn quỳ gối trước giường, cúi đầu hối lỗi “Nghĩa phụ, đều tại con không tốt, tối qua con không nên uống nhiều rượu như vậy, nếu con không bất cẩn thì sẽ không xảy ra chuyện này.”Trần Quý Hùng khoát khoát tay một cách yếu ớt, thở ra một hơi thật dài, rồi bất lực nói “Thôi, ta không trách con, đây không phải là lỗi của con. Có ngàn ngày làm tặc, nào có ngàn ngày phòng tặc. Ta chỉ đang đau lòng thay Điền lão đệ của ta, nhớ năm đó hai vợ chồng họ là nhân vật thanh cao trong sạch biết bao, sao lại có cốt nhục… thấp hèn thế này.” Trần Quý Hùng nói tới vế sau thì nghiến răng rít Tín cúi đầu lặng thinh. Nói thật thì, hắn cũng không hiểu Quý Hùng thở hổn hển một lát mới nói tiếp “Lần đó, lúc nó cầu xin ta tha thứ, ta vốn còn ôm chút hy vọng. Dù sao lúc đó nó vẫn chưa khôn lớn, có ai không phạm sai lầm khi còn trẻ, ta nghĩ chỉ cần bị lãnh đòn đau thì nó sẽ thay đổi, ta còn mặt dầy xin các con một phần của hồi môn cho nó, rồi tìm một người tốt để gả nó đi, cũng coi như hoàn thành tâm nguyện của cha mẹ nó. Nào ngờ… haizz…”Trần Tín muốn an ủi ông, nhưng nhất thời hắn lại không tìm được lời nào thích hợp. Cuối cùng, Trần Quý Hùng cũng mệt mỏi, ông phất tay nói “Con đi đi, ta muốn ngủ thêm lát nữa, đi coi vợ của con đi.”Trần Tín dạ một tiếng, rồi chậm rãi lui mới ra tới cửa phòng, đã thấy Xuân Oanh chạy tất tả tới báo “Tướng quân không xong rồi, Điền cô nương muốn chết!”Trong lòng Trần Tín đang cực kỳ phiền muộn, hắn không nhịn được bèn phất tay nói “Mặc kệ cô ta, ta thấy cô ta không chết được đâu, nếu muốn chết thật thì sao không chọn đêm khuya vắng người mà chết đi?!”Xuân Oanh bị nghẹn họng, vừa ngẫm lại thì thấy Tướng quân nói cũng đúng, nếu muốn chết thật, thì chẳng phải chết ban đêm dễ hơn sao? Cô ta đòi chết lúc này, sợ là đang tìm một cái thang cho mình leo xuống nhiên, Xuân Liễu lại chạy tới bẩm “Tướng quân, Điền cô nương được ta khuyên rồi, cô ấy nói muốn gặp mặt Xuân Phương.”“Cứ kêu Xuân Phương tới đi.” Nói rồi Trần Tín đi thẳng tới chủ viện mà không dừng lại bước Phương nhận lệnh tới nơi, trong lòng cô đương nhiên hiểu rõ Điền Tuệ Anh gọi mình tới là vì chuyện gì, song, cô lại không sợ. Cô cười chào Xuân Oanh một tiếng, rồi đẩy cửa đi Tuệ Anh ăn mặc tươm tất ngồi ở mép giường, mặt chẳng có tí huyết sắc nào, cô ta vừa thấy Xuân Phương tới thì cặp mắt như ngâm độc, lạnh lùng âm u nhìn chằm chằm Xuân Phương. Rồi bất thình lình, cô ta gào lên một tiếng, nhào thẳng tới, vươn móng tay dài ngoằng cào vào mặt Xuân Phương, Xuân Phương đã có chuẩn bị nên chỉ lắc nhẹ người, giơ một chân lên đạp cho cô ta ngã ngửa ra đất. Điền Tuệ Anh vốn đã tổn thương trong lòng, bây giờ còn nhận một đạp như vậy nên nhất thời nằm mọp dưới đất, không bò dậy Phương đứng cách cô ta thật xa, nói bằng giọng trầm thấp mà rõ ràng “Ta biết, cô oán ta lừa cô! Nhưng sao cô không động não nghĩ lại, phu nhân đối xử với bọn ta thế nào. Trước đây cha ta ngã bệnh, chính phu nhân đã chữa cho ông khỏi bệnh, sau đó còn thu nhận hai cha con chúng ta. Còn cô, lại vọng tưởng dùng chút lợi nhỏ để mua chuộc ta, giúp cô làm loại chuyện vô liêm sỉ này, cô cho là ai cũng như cô, vì tiền mà cái gì cũng bán đứng được sao? Ta đúng là được mở mang kiến thức, ta đã thấy rất nhiều người không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy ai không biết xấu hổ đáng khinh như cô!”Điền Tuệ Anh nghiến răng trèo trẹo, trong miệng phát ra tiếng chửi rủa nham hiểm, mặt cô ta méo mó dữ tợn, còn muốn vùng vẫy đứng lên cào mặt Xuân Phương. Xuân Phương lại chẳng buồn đếm xỉa tới cô ta, lấy cây trâm cô ta hối lộ mình mấy hôm trước quẳng xuống trước mặt cô ta, rồi quay ngoắc người bỏ Tuệ Anh nằm sấp trên mặt đất lạnh lẽo, nước mắt chảy ra tí tách. Trong nhất thời bao nhiêu nhục nhã, tuyệt vọng, căm phẫn đều ồ ạt xông lên đầu, đương nhiên, nhiều hơn vẫn là oán hận. Cô ta hận Văn Đan Khê, hận Trần Tín! Nếu không phải do bọn họ, thì cô ta đã không tới bước đường này! Rồi sẽ có một ngày, cô ta sẽ khiến đôi cẩu nam nữ kia nếm thử loại mùi vị này!Cô ta dùng cánh tay chống lên đất để đứng dậy, đảo tới đảo lui trong phòng hệt như cái xác không hồn, suy nghĩ kỹ rồi cô ta bỗng hạ quyết tâm Nói tóm tại mọi chuyện đã ra nông nỗi này, ai cũng xé rách mặt nạ hết rồi, cô cũng chả cần kiêng nể gì nữa. Cô không dễ chịu, thì ả kia cũng đừng hòng dễ chịu. Cô phải lột bộ mặt giả nhân giả nghĩa của ả xuống, để cho ả nếm thử mùi vị bị người ta phỉ nhổ, tức chết ả, tốt nhấy tà tức đến mức ả phải sinh non!Điền Tuệ Anh lại trở về với bộ dạng trước đây, cô ta thay một bộ xiêm y khá mới, mặt hất lên trời, tóc tai rối bời. Cộng thêm đôi mắt khóc tới sưng đỏ, làm ra vẻ đáng thương. Người không biết rõ chân tướng không chừng sẽ bị mắc phòng cô ta ở cách phòng của Trần Quý Hùng không xa, chỉ băng qua mấy bụi hoa là đến. Cô ta đẩy cửa nhìn vào khoảng sân vắng vẻ, rồi rảo nhanh bước chân, đi thẳng tới phòng của Trần Quý này Trần Quý Hùng đã rời giường, ông đang ngồi bên lò sưởi đọc binh thư, nhìn thấy Điền Tuệ Anh đến nhưng ông vẫn bất động, chẳng có chút phản ứng nào, đó là một loại lạnh nhạt hoàn toàn, thậm chí ngay cả thất vọng cũng lười thể Tuệ Anh bỗng dưng cảm thấy sợ sệt, cô ta phịch một tiếng quỳ mọp xuống trước mặt Trần Quý Hùng, nghẹn ngào cầu xin “Bá phụ, người phải làm chủ cho con!”Trần Quý Hùng vẫn thờ ơ, lạnh lùng hỏi “Ngươi nói xem ta phải làm chủ cho ngươi thế nào?”Điền Tuệ Anh dập đầu bình bịch, rồi ngẩng phắt đầu lên, tố cáo với cặp mắt mông lung đẫm lệ “Bá phụ, người không thể để cho ả độc phụ họ Văn đó lừa gạt. Ả luôn đeo cái mặt nạ giả nhân giả nghĩa, ả nói là phái người hầu hạ con, nhưng thật ra là giám sát con. Ả còn để cho bọn nha đầu lừa dối con, xúi giục con —“Không đợi Trần Quý Hùng trả lời, ngoài cửa đã vang lên tiếng hét đầy phẫn nộ “Điền Tuệ Anh, ngươi câm miệng cho ta! Vợ ta lừa ngươi thế nào? Loại người như ngươi từ trước tới nay luôn thích đổ lỗi lên người khác! Lẽ nào tối qua là vợ ta cởi sạch ngươi rồi nhét ngươi vào trong chăn ta sao?!”“Ngươi —-“ Điền Tuệ Anh nghe hắn nhắc lại chuyện đáng hận của mình, tức đến nỗi da mặt căng lên tím tái.“Đủ rồi, đủ rồi!” Điền Tuệ Anh toan nói lại thì đã bị Trần Quý Hùng giơ tay cắt ngang “Đi đi, Tuệ Anh, ngươi đi đi, sau này ta không muốn gặp lại ngươi nữa.”Điền Tuệ Anh chết điếng, bất ngờ gào khóc nức nở, lê đầu gối lên mấy bước ôm lấy chân của Trần Quý Hùng, khẩn cầu “Bá phụ, con xin người, tha thứ cho con một lần nữa thôi, người không nghĩ tới con, cũng hãy nghĩ tới cha mẹ đã chết của con. Thương xót con không cha không mẹ…”Chân mày Trần Quý Hùng chau lại, ông nhắm hờ mắt, nói với giọng mệt mỏi bất lực “Tuệ Anh, mỗi lần xảy ra chuyện, ngươi đều lấy cha mẹ mình ra làm cớ sao? Ngươi hãy tự đếm lại xem, tổng cộng là bao nhiêu lần rồi? Đừng nói ta chỉ là bằng hữu của phụ thân ngươi, dù là cha ruột thì tình cảm của chúng ta cũng đã cạn hết rồi. Nói khó nghe chút, nếu ngươi thật sự là con gái ruột của ta, năm đó lúc ngươi chẳng biết liêm sỉ đòi làm tiểu thiếp của Triệu tài chủ, thì ta đã đánh chết ngươi rồi, đâu để tới hôm nay ngươi lại gây ra chuyện xấu hổ này! Bây giờ ngươi thấy nhóc Tín có tiền đồ, nên bám lấy. Vậy trước đây sao ngươi lại bỏ đi? Chẳng phải năm xưa ta đã nói đi nói lại với ngươi, Tín đệ tuy tính tình thô lỗ, nhưng lòng dạ tốt vô cùng, nhân phẩm rất đáng tin, nếu ngươi theo nó thì tuyệt đối không sai lầm, nhưng lúc đó ngươi đã nói thế nào? Thôi, chuyện quá khứ ta cũng không muốn nhắc lại nữa. Tới giờ này ta đã hiểu, không phải bất cứ ai cũng có thể biết sai thì sửa. Ngươi chính là loại chó ăn phân không bao giờ biết hối cải!”Trần Quý Hùng nói xong thì dùng sức đạp mạnh, hất Điền Tuệ Anh ra, rồi phất tay áo bỏ Tín theo sát sau lưng ông, Trần Quý Hùng dừng lại nhìn hắn một cái “Con theo ta làm gì.”Trần Tín gãi đầu, nhất thời nghẹn Quý Hùng khoát khoát tay “Về đi, ta đi tìm Đào thúc nói chuyện.”Trần Tín đứng tại chỗ nhìn theo bóng Trần Quý Hùng dần dần đi xa, còn mình thì cũng đeo theo cái mặt chán nản trở phút này Điền Tuệ Anh đã thật sự mất hết hy vọng. Văn Đan Khê và Trần Tín có thể vì nể mặt Trần Quý Hùng mà tha thứ cho cô, nhưng hôm nay ngay cả Trần Quý Hùng cũng bỏ mặc cô, rốt cuộc cô chẳng còn bất cứ chỗ dựa nào nữa. Cô có ở mãi trong phòng hao hết tâm tư tính toán cũng vô Trần Tín về phòng, vừa hay đụng phải Đào Quyên Tú đang đến thăm Văn Đan Khê. Hắn đứng ngập ngừng ở cửa một hồi, chẳng thể làm gì hơn là quay lưng đi tìm Mặt Thẹo. Không biết Mặt Thẹo dùng “Binh pháp” hắn dạy thế nào rồi?Đào Quyên Tú cũng là một người thẳng tính, cô nói vài câu ngoài lề xong thì bắt đầu nhắm thẳng chủ đề chính “Tẩu, muội nghe người ta nói tối qua có kẻ không biết xấu hổ thừa cơ leo lên giường đại ca, có chuyện này thật à?”Văn Đan Khê cười cười, nhủ thầm cô nàng này đúng là thẳng thắng. Nhưng mà, cô lại thích cái tính thẳng như ruột ngựa này, cho nên cô cũng không giấu diếm mà kể sơ lại chuyện đã xảy Quyên Tú điên tới mức xắn tay áo “Tẩu, nếu tối qua muội ở đây thì phải đạp một đạp, đạp chết đồ thối tha đó. Nuôi chó nó còn ngoắc ngoắc đuôi, cô ta thì ngược lại, chiêu đãi cô ta ăn ngon mặc đẹp, mà cô ta lại ngầm chọc gậy bánh xe!”“Tẩu, tẩu định xử cô ta thế nào, chuyện này không cần tới tẩu ra tay, cứ đệ muội xử là đủ rồi!” Đào Quyên Tú sốt Đan Khê vừa định lên tiếng thì đã thấy Xuân Liễu hộc tốc chạy vào hét lớn “Phu nhân, Điền Tuệ Anh treo cổ chết rồi!”Văn Đan Khê lại không kinh ngạc mấy, vì Điền Tuệ Anh này đã đòi chết mấy lần. Lần nào cũng được người ta phát hiện đúng lúc, cô cho là bây giờ cũng như ngờ, Xuân Liễu thở hộc ra một hơi rồi nói tiếp “Phu nhân, lần này là chết thật!” Giới thiệu Tên gốc Xuyên qua loạn thế y nữ Thể loại Xuyên không, cổ đại, điền văn Edit Yunchan Độ dài 111 chương. Văn Đan Khê là một nghiên cứu sinh đại học chuyên ngành y khoa nhưng lại được vượt thời gian về thời loạn cuối triều Minh, cũng tại đây cô gặp phải một tên thủ lĩnh thổ phỉ nhưng đần chỗ chê Trần Tín. Thế nhân đều cho hắn là sói, cô là dê, nhưng ai ngờ đâu, cô mới là con sói đội lốt cừu. Đây là câu chuyện về một nữ phúc hắc đấu trí với một tên ngốc xít. TẢI EBOOK MỚI NHẤT Invalid API call

y nữ về thời loạn